10 Danh Thủ Vĩ Đại Chưa Bao Giờ Vô Địch World Cup

10 Danh Thủ Vĩ Đại Chưa Bao Giờ Vô Địch World Cup

Trong lịch sử bóng đá thế giới, vô địch World Cup luôn là đỉnh cao danh giá mà mọi cầu thủ đều khát khao chạm đến. Thế nhưng, không phải huyền thoại nào cũng có cơ hội bước lên đỉnh thế giới. Có những cái tên đã đi vào ngôi đền huyền thoại của bóng đá với hàng loạt danh hiệu ở cấp độ CLB và cá nhân, thế nhưng World Cup sẽ là danh hiệu mà có lẽ họ sẽ không bao giờ đạt được.

Dưới đây là danh sách 10 huyền thoại bóng đá thế giới chưa bao giờ vô địch World Cup.

10 Huyền Thoại Chưa Từng Vô Địch World Cup Trong Sự Nghiệp

10. Roberto Baggio (Ý)

Tham dự 3 kỳ World Cup liên tiếp từ 1990 đến 1998, Roberto Baggio ra sân tổng cộng 16 trận, ghi 9 bàn và có 2 kiến tạo, những con số không hề tầm thường.

Roberto Baggio (Ý)

Là hình ảnh tiêu biểu cho sự hoa mỹ và lãng mạn của bóng đá Ý, Baggio luôn tỏa sáng ở những thời điểm quan trọng. Tại World Cup 1990 trên sân nhà, ông cùng tuyển Ý vào tới bán kết, ghi 2 bàn và khiến người hâm mộ mê mẩn với những pha xử lý mềm mại, thông minh.

Tuy vậy, nuối tiếc lớn nhất của cầu thủ này đến ở World Cup 1994 tại Mỹ. Trong một đội hình thiếu sức sáng tạo, Baggio gần như một mình gồng gánh tuyển Ý đến trận chung kết, ghi 5 bàn ở vòng knock-out.

Tuy nhiên, trong loạt luân lưu định mệnh với Brazil ở trận chung kết, Baggio là người sút hỏng quả penalty quyết định, và khoảnh khắc ông cúi đầu giữa thảm cỏ Rose Bowl đã trở thành biểu tượng cho bi kịch của một thiên tài.

Ông tiếp tục thi đấu tại World Cup 1998 nhưng không còn là chính mình. Đến năm 2004, Baggio giã từ sự nghiệp quốc tế, chỉ hai năm trước khi tuyển Ý lên ngôi vô địch thế giới năm 2006, điều khiến ký ức World Cup của ông mãi mãi gắn liền với nỗi tiếc nuối.

9. Marco van Basten (Hà Lan)

Là linh hồn trong giai đoạn hoàng kim của AC Milan cuối thập niên 1980 đầu 1990, Van Basten cùng đội bóng áo sọc đỏ-đen thống trị châu Âu với 3 danh hiệu Serie A và 2 cúp C1 châu Âu.

Tại Euro 1988, Van Basten tỏa sáng rực rỡ, ghi 5 bàn, trở một trong ba nhân tốt “người Hà Lan bay” giúp cho đội tuyển áo cam dành được danh hiệu lớn duy nhất trong lịch sử.

Marco van Basten chỉ có một lần góp mặt tại World Cup, đó là giải đấu năm 1990 tại Italia, và Hà Lan bị loại ngay ở vòng 1/8, bản thân ông không ghi được bàn nào. Đó là một chi tiết bất ngờ đối với một cầu thủ từng giành tới 3 Quả bóng Vàng.

Sau giải đấu đó, sự nghiệp của huyền thoại này dần đi xuống. Năm 1993, khi mới 28 tuổi, Van Basten buộc phải giải nghệ sau nhiều năm vật lộn với đau đớn, khép lại một hành trình ngắn ngủi nhưng đầy hào quang.

8. Alfredo Di Stéfano (Tây Ban Nha)

Dù là huyền thoại vĩ đại nhất lịch sử Real Madrid với 5 chức vô địch Cúp C1 liên tiếp, Alfredo Di Stéfano chưa bao giờ được ra sân ở một kỳ World Cup.

Sự nghiệp cấp CLB của Di Stéfano là điều mà bất kỳ cầu thủ nào cũng phải ngưỡng mộ. Ông là linh hồn trong kỷ nguyên hoàng kim đầu tiên của Real Madrid, ghi bàn trong 5 trận chung kết Cúp C1 châu Âu liên tiếp từ 1956 đến 1960.

Tuy nhiên, Di Stéfano chưa bao giờ được hít thở bầu không khí của một vòng chung kết World Cup. Số phận trớ trêu khiến ông lỡ hẹn với ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh trong suốt sự nghiệp.

Ông từng khoác áo 3 đội tuyển quốc gia: Argentina, Colombia và Tây Ban Nha – một điều cực kỳ hiếm hoi trong lịch sử bóng đá. Nhưng do các quy định quốc tế lúc bấy giờ và hoàn cảnh chiến tranh thế giới, Di Stéfano không được phép thi đấu World Cup cho Argentina hay Colombia.

Với Tây Ban Nha, Di Stéfano bị chấn thương ngay trước World Cup 1962, giải đấu duy nhất mà ông đủ điều kiện tham dự. Đây là một trong những điều nuối tiếc nhất của bóng đá Tây Ban nha, bởi một trong những cầu thủ giỏi nhất thế giới lại chẳng thế ra sân tại giải đấu đáng chú ý nhất hành tinh.

7. Paolo Maldini (Ý)

Không có chiếc cúp vàng World Cup, nhưng Paolo Maldini vẫn được cả thế giới công nhận là một trong những hậu vệ vĩ đại nhất mọi thời đại.

Paolo Maldini (Ý)

Huyền thoại của AC Milan đã ra sân hơn 1.000 trận trong sự nghiệp, trong đó có 647 trận tại Serie A. Với phong cách thi đấu đĩnh đạc, thông minh và luôn đặt lợi ích tập thể lên trên hết, Maldini là hình mẫu lý tưởng cho mọi hậu vệ.

Ở cấp độ ĐTQG, Maldini khoác áo tuyển Ý 126 lần từ năm 1988 đến 2002. Ông là trụ cột không thể thay thế của thế hệ vàng Azzurri, cùng đội tuyển Italia tiến sâu ở nhiều giải đấu lớn.

Ở hầu hết các giải đấu trong giai đoạn trên, Maldini luôn là hậu vệ xuất sắc nhất, được bầu chọn vào đội hình tiêu biểu. Song tại World Cup, thành tích tốt nhất mà ông làm được là á quân World Cup 1994.

Sau khi chia tay ĐTQG năm 2002, ông đã lỡ cơ hội góp mặt trong đội hình vô địch World Cup 2006 của Italia tại Đức, giải đấu mà nếu có Maldini, người hâm mộ có lẽ đã được thấy thêm một màn nâng cúp cảm xúc nữa.

6. Zico (Brazil)

Nếu như Pele có đến 3 chức vô địch World Cup (1958, 1962, 1970), thì Zico, một trong những huyền thoại vĩ đại khác, lại không một lần được chạm tay vào chiếc cúp vàng danh giá nhất hành tinh.

Zico (Brazil)

Tuy nhiên, World Cup vẫn luôn là giấc mơ dang dở với Zico. Trong 3 kì World Cup được tham dự, nổi bật nhất là World Cup 1982, Zico ghi đến 4 bàn thắng, song không thể giúp Brazil đánh bại được một đội tuyển Ý đang ở đỉnh cao phong độ, đội sau đó cũng vô địch giải đấu này.

Zico là hiện thân của bóng đá tấn công đẹp mắt, sáng tạo và đầy cảm xúc mà người Brazil luôn tự hào. Nhưng thật trớ trêu, chính thế hệ chơi thứ bóng đá quyến rũ nhất lại không thể mang về danh hiệu World Cup. Dẫu thiếu vắng chức vô địch World Cup, Zico vẫn được đông đảo người hâm mộ công nhận với tư cách là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của Brazil.

5. Ferenc Puskás (Hungary)

Ferenc Puskás là một trong những cỗ máy ghi bàn khủng khiếp nhất mà bóng đá thế giới từng sản sinh, với tổng cộng 729 bàn thắng. Chuyển sang khoác áo Real Madrid ở tuổi 31, Puskás vẫn ghi 383 bàn sau 367 trận, giành 5 chức vô địch La Liga liên tiếp và 3 danh hiệu European Cup.

Trong màu áo ĐTQG, Puskás có thành tích khó tin: 84 bàn sau 85 trận cho đội tuyển Hungary – là đầu tàu của đội hình “Mighty Magyars” từng thống trị bóng đá thế giới giai đoạn cuối những năm 1940, đầu 1950. Họ từng vô địch Olympic 1952 và vào đến chung kết World Cup 1954, nhưng lại bất ngờ để thua Tây Đức dù từng đánh bại đối thủ này ở vòng bảng.

Đó là lần gần nhất Puskás chạm tay tới chiếc cúp vàng World Cup. Sau sự kiện chính trị tại quê nhà Hungary năm 1956, Puskás rời đội tuyển và sau đó chuyển sang khoác áo Tây Ban Nha, nhưng chỉ chơi 3 trận tại World Cup 1962, ghi 1 bàn thắng, và không thể cùng La Roja tiến xa.

Ngày nay, tên tuổi ông vẫn sống mãi, với giải thưởng Puskás FIFA trao cho Bàn thắng đẹp nhất năm, và trong trái tim người hâm mộ Real Madrid lẫn Hungary.

4. Eusébio (Bồ Đào Nha)

Trong sự nghiệp đỉnh cao, Eusébio da Silva Ferreira giành tới 11 chức vô địch Primeira Liga, 1 Cúp C1 châu Âu và đoạt Quả bóng Vàng năm 1965.

Dù thời đại của Eusébio tràn ngập những danh hiệu cấp CLB, World Cup, danh hiệu danh giá nhất của bóng đá, lại là điều ông không bao giờ có được, thậm chí chỉ có duy nhất một lần được tham dự.

Tại World Cup 1966 trên đất Anh, Eusébio đã tạo nên một màn trình diễn lịch sử, ghi tới 9 bàn thắng và giành danh hiệu Vua phá lưới, giúp đội tuyển Bồ Đào Nha về đích ở vị trí thứ ba, thành tích tốt nhất trong lịch sử bóng đá nước này cho đến khi Cristiano Ronaldo và các đồng đội giành hạng tư tại World Cup 2006.

Dù sau đó tiếp tục chơi ở cấp độ cao trong nhiều năm, Eusébio không bao giờ có cơ hội trở lại World Cup do Bồ Đào Nha không vượt qua được vòng loại. Đó là một sự tiếc nuối khôn nguôi trong hành trình huy hoàng của “Báo đen Lisbon”.

3. Johan Cruyff (Hà Lan)

Johan Cruyff không chỉ là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất mọi thời đại, mà còn là một trong những bộ óc vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá. Ông là người đặt nền móng cho triết lý bóng đá hiện đại, từ “Total Football” ở Ajax đến sự thăng hoa của Barcelona sau này.

Trong sự nghiệp lừng lẫy của mình, Cruyff đã giành 9 danh hiệu Eredivisie, 3 Cúp C1 châu Âu với Ajax, và vô địch La Liga cùng Barcelona, nhưng trên đấu trường World Cup, ông chưa bao giờ có cơ hội chạm tay vào chiếc cúp vàng danh giá.

World Cup 1974 là đỉnh cao trong sự nghiệp quốc tế của Cruyff. Đeo băng đội trưởng, ông trở thành ngọn lửa dẫn đường cho đội tuyển Hà Lan thi đấu thăng hoa, đè bẹp Argentina 4-0, đánh bại Brazil 2-0 và tiến vào trận chung kết gặp Tây Đức. Đáng tiếc, Hà Lan lại chẳng thể vượt qua đội tuyển Tây Đức, khi để thua với tỉ số 1-2.

Cruyff không tham dự World Cup 1978 dù Hà Lan tiếp tục vào đến trận chung kết lần nữa. Ông đã chia tay đội tuyển sau thất bại tại Euro 1976, khép lại sự nghiệp quốc tế với 48 lần ra sân và 33 bàn thắng mà không có bất kì một danh hiệu lớn nào.

Di sản của Cruyff vượt xa những chiếc cúp, nhưng World Cup vẫn là chiếc mảnh ghép còn thiếu trong sự nghiệp đồ sộ của mình.

2. Michel Platini (Pháp)

Michel Platini được xem là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Pháp và là một thiên tài thực thụ của thế giới túc cầu. Ở cấp độ CLB, Platini từng giúp Juventus thống trị Serie A trong những năm đầu thập niên 80 và giành 3 Quả bóng Vàng liên tiếp (1983–1985), thành tích vô tiền khoáng hậu thời bấy giờ.

Ở cấp đội tuyển, ông càng khiến thế giới ngả mũ với 41 bàn và 17 kiến tạo sau 72 trận cho đội tuyển Pháp, dù thi đấu ở vai trò tiền vệ công. Đồng thời, Platini cũng là linh hồn đưa Pháp giành chức vô địch EURO 1984, nơi ông ghi tới 9 bàn trong 5 trận, trở thành Vua phá lướiCầu thủ xuất sắc nhất giải, và đưa Les Bleus đến danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử.

Tuy nhiên, World Cup lại là một sân khấu mà Platini không thể bước lên đỉnh cao. Ông tham dự 3 kỳ World Cup liên tiếp (1978, 1982, 1986), ghi được 5 bàn thắng và có 3 kiến tạo trong 14 trận.

Dù dẫn dắt tuyển Pháp vào tới bán kết World Cup 1982 và 1986, Platini vẫn không thể vượt qua những ông lớn như Tây Đức hay Brazil để vào chơi trận chung kết. Thành tích tốt nhất của ông tại sân chơi này chỉ là hạng 3 năm 1986.

Thiếu vắng một chiếc cúp vàng World Cup, dù là một điều đáng tiếc, không làm lu mờ đi tầm vóc và tài năng của Michel Platini. Ông vẫn là hình tượng của một số 10 cổ điển, đầy tinh tế và sáng tạo, người mở ra chuẩn mực mới cho vai trò “nhạc trưởng” ở cả cấp CLB lẫn ĐTQG.

1. Cristiano Ronaldo (Bồ Đào Nha)

Cristiano Ronaldo là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá, người đã sở hữu gần như mọi thứ trong sự nghiệp của mình. Từ những danh hiệu tập thể như Champions League, Euro 2016, Nations League, đến các kỷ lục cá nhân về bàn thắng, số lần ra sân, danh hiệu Quả Bóng Vàng, cho đến mức lương và sức ảnh hưởng toàn cầu, anh đã bước lên đỉnh cao của bóng đá và là hình mẫu cho nhiều cầu thủ trẻ.

Cristiano Ronaldo (Bồ Đào Nha)

Tuy vậy, chiếc cúp World Cup vẫn là danh hiệu mà Ronaldo luôn khao khát, và là mảnh ghép còn thiếu duy nhất để hoàn thiện sự nghiệp vĩ đại kéo dài hơn hai thập kỷ của mình.

Trong màu áo đội tuyển quốc gia, CR7 ghi 138 bàn sau 221 trận. Anh là một trong những cầu thủ hiếm hoi góp mặt ở 5 kỳ World Cup (2006, 2010, 2014, 2018, 2022), và nhiều khả năng sẽ chinh phục kỳ thứ 6 tại World Cup 2026, điều mà chưa ai làm được trước đó.

Tuy nhiên, trên sân khấu lớn nhất hành tinh, Ronaldo vẫn chưa có được vận may song hành. Dù đã ghi 8 bàn thắng và 2 kiến tạo sau 22 trận, Ronaldo chưa từng ghi bàn ở các vòng knock-out của World Cup.

Thành tích tốt nhất của anh tại World Cup là cùng Bồ Đào Nha vào đến bán kết năm 2006, khi mới 21 tuổi. Kể từ đó, những lần góp mặt của CR7 đều kết thúc sớm, thường là tại vòng 16 đội.

World Cup 2026 có thể sẽ là sân khấu cuối cùng trong sự nghiệp quốc tế của Ronaldo. Nếu giành được chiếc cúp vàng ở tuổi 41, đó sẽ là dấu chấm hoàn hảo cho sự nghiệp mang tầm sử thi. Nhưng nếu không, đây có lẽ sẽ là điều tiếc nuối duy nhất trong sự nghệp vĩ đại của siêu sao sinh năm 1985.

Scroll to Top